Bài đăng

Chương I: Câu chuyện ngày xưa... Tại vùng đồng bằng Sông Cửu Long những ngày tháng của thế kỷ 19, có 1 gia đình xuôi dòng sông từ phía bắc vào nam, chiếc xuống chạy trốn của 1 gia đình gốc Hoa, Triều Châu mang người con gái xinh đẹp & các anh chị em nàng bỏ trốn khỏi phường thảo khấu, sơn tặc Trung Hoa thời Mãn Thanh.  Được kể lại rằng, bọn người sơn tặc đó là hậu duệ của một gia tộc lỡ phạm tội triều đình nên bị tru di tam tộc, một người nô bộc trung thành của họ đã bồng đứa con còn sót lại của gia đình đó trốn lên núi cao, nuôi nấng & sinh sống, đứa trẻ lớn lên nơi núi non, nuôi lòng căm hận rồi trở thành phường sơn tặc, dùng cướp bóc sinh nhai, thỉnh thoảng cho quân xuống chợ mua thức ăn mang lên núi, ai đi ngang núi đó cũng phải nộp tiền, vật cho họ.   Cô gái 16t xinh như mộng, đôi mày lá liễu, đôi mắt phượng, sống mũi thanh tú, chiếc miệng chúm chím, nhan sắc tự nhiên Trời ban thật lung linh, nàng tên là Kỉm Láng (Kim Lan) cũng đi chợ mua thức ăn cho gia đình...
Tỉnh giấc mộng, bỗng thấy lòng trống trải, Giấc mộng không dài, mà ức ký ùa về, Chợt thấy mình những ngày tháng ở quê, Cùng Ba, Mẹ & Dì yêu mến, Thấy cái thuở mới ra trường tập tễnh, Xa nhà đi làm, người lớn lo quá chừng, Mẹ & Dì nắm níu khi tiễn chân, Theo con trẻ bước đầu đi lập nghiệp, Bao diễn cảnh ấm êm cùng diễn tiếp, Được Mẹ, Dì lo lắng hết mọi điều, Trong giấc mơ cười nói được bao nhiêu, Khi tỉnh giấc cô liêu chừng gấp bội, Trong giấc mộng Mẹ với Dì cười nói, Con tỉnh giấc rồi, chợt nghe nhói trong lòng, Chắc vì buồn hiểu con trẻ cầu mong, Dì với Mẹ về chăm con trong mộng.  
Tập tành viết blog - Hồi xưa, nhiều người viết Nhật Ký, mình cũng viết, xem ra cách đó giúp giải tỏa được ưu tư, phiền muộn cho những người luôn cảm giác cô đơn và cuộc sống là thật sự cô độc, không người thân.  Cuộc đời thăng trầm lắm, cố gắng hướng tâm về Phật pháp để giữ thăng bằng mà sống.  Mình không phải type người thích ngồi than vãn bởi con người mình tính hòa đồng, dễ chịu, thích giao tiếp, thích được làm việc gì đó đem niềm vui cho người khác; nhưng hoàn cảnh lại không cho phép. Mình sống nội tâm quá, chắc điều đó khiến mình rơi vào trầm cảm 8 năm.  Bác sĩ bảo: "viết blog đi, viết nhật ký đi hay viết mail gửi BS đọc".  - Mình mỉm cười: "Dạ thôi, em không viết mail gửi BS đâu, vì em biết BS không có đọc"  - BS: Đọc chứ! - Mình: Dạ BS làm sao đọc hết ngần ấy mail của các bệnh nhân, em hiểu đó là liệu pháp tâm lý BS đang muốn người bệnh có cách để giải phóng sự tắc nghẽn tinh thần. - BS cười, im lặng (chắc là BS biết "con bệnh" này có chút am hiểu t...