Chương I: Câu chuyện ngày xưa...
Tại vùng đồng bằng Sông Cửu Long những ngày tháng của thế kỷ 19, có 1 gia đình xuôi dòng sông từ phía bắc vào nam, chiếc xuống chạy trốn của 1 gia đình gốc Hoa, Triều Châu mang người con gái xinh đẹp & các anh chị em nàng bỏ trốn khỏi phường thảo khấu, sơn tặc Trung Hoa thời Mãn Thanh. Được kể lại rằng, bọn người sơn tặc đó là hậu duệ của một gia tộc lỡ phạm tội triều đình nên bị tru di tam tộc, một người nô bộc trung thành của họ đã bồng đứa con còn sót lại của gia đình đó trốn lên núi cao, nuôi nấng & sinh sống, đứa trẻ lớn lên nơi núi non, nuôi lòng căm hận rồi trở thành phường sơn tặc, dùng cướp bóc sinh nhai, thỉnh thoảng cho quân xuống chợ mua thức ăn mang lên núi, ai đi ngang núi đó cũng phải nộp tiền, vật cho họ.
Cô gái 16t xinh như mộng, đôi mày lá liễu, đôi mắt phượng, sống mũi thanh tú, chiếc miệng chúm chím, nhan sắc tự nhiên Trời ban thật lung linh, nàng tên là Kỉm Láng (Kim Lan) cũng đi chợ mua thức ăn cho gia đình, vô tình nhan sắc mỹ miều của cô lọt vào mắt đám sai nha của bọn cướp sơn tặc kia, chúng theo về tận nhà cô gái bắt buộc hai ông bà cụ thân sinh của cô phải đưa cô lên làm thiếp cho chủ tướng cướp của chúng ở sơn trại. Ông bà cụ khẩn khoản cầu xin:
- Thưa quý ngài, con gái tôi mới 16t, còn non nớt, chưa hiểu việc đời, chưa được dạy dỗ kỹ càng để có thể làm thiên chức người vợ, xin cho tôi 3 ngày để dặn dò con rồi xin rước dâu sau.
Hồi đó, bên Trung Hoa trọng nam khinh nữ, đám cưới thì nhà gái phải đưa dâu đi sang nhà trai, chồng có năm thê, bảy thiếp cũng phải chịu, bao nhiêu khổ cực, đắng cay ... vì ghen tuông, hãm hại nhau trong những tộc đông vợ, con thường xảy ra trong đời sống Trung Hoa. Người con gái đi lấy chống đúng với nghĩa "gã bán" chứ không võng lọng xuênh xoang, ngựa xe đưa đón như trong film đâu. Khi đó, ông bà thân sinh cô gái đã xin hoãn được 3 ngày, ngay đêm hôm đó tức tốc lấy chiếc thuyền đưa cả gia đình gồm hai ông bà, 2 người con trai lớn & 2 cô con gái xinh đẹp rời đất nước Trung Hoa xuôi thuyền vào Việt Nam. Cứ thế cả gia đình lặng lẽ rời đi khỏi nơi chôn nhau cắn rún, một chữ tiếng Việt bẻ đôi còn chưa biết. Chẳng biết cả nhà họ đã đi trong bao lâu, mấy ngày & điểm dừng chân của họ chính là mảnh đất Long Xuyên, An Giang. Trãi qua bao cần lao khổ cực, họ có được căn nhà ngay bến đò Long xuyên, căn nhà ngay góc nhìn ra nhánh sông nơi cây cầu Duy Tân bây giờ.
Nhận xét
Đăng nhận xét